Bài thơ nào con viết riêng tặng Mẹ
Nhưng quên rồi, đâu ý nhạc vần thơ.
Như con quên lời Mẹ năm xưa ấy
Dâng gì đây cho vương nốt thơ trầm...
Dâng đời sống, buồn thương và tiếc nuối
Cùng lỡ lầm, bao năm tháng phôi pha...
Nhưng làm sao khi Mân Côi quên lỡ?
Lạc cung đàn, lạc mất những tình thơ...
Dâng công lao, bao đêm ngày vất vả
Khóc theo đời để kiếm mảnh mưu sinh.
Nhưng làm sao khi Mân Côi quên lỡ
Lạc cung đàn, lạc mất cả thân thương...
Dâng thể xác, triền miên này bệnh tật
Quá nửa hồn bởi dục vọng tiêu thân.
Nhưng làm sao khi Mân Côi quên lỡ?
Mẹ đoái nhìn, con lạc mất ngây thơ...
Dâng lỗi tội, để một lần xin đoan hứa
Mãi trung kiên, theo Chúa trọn một đời
Nhưng làm sao nếu Mân Côi quên lỡ?
Mẹ đoái nhìn, con lạc kiếp nhân sinh...
Bởi đời sống, công lao và thể xác
Hay chính con đã bao lần xao lãng
Mà quên đi bao giá trị hoa hồng
Mỗi hạt lần như mỗi nhịp con tim...
Bài thơ nào con viết riêng tặng Mẹ
Bài thơ đời, tất cả con xin dâng
Đây Mân Côi, con năng siêng lần hạt
Kết hạt đời thành những nốt thơ ngâm...
Cát Bụi, 05/10/2014
