Đời là những vết chân dài mỏi mệt
Đi hằng ngày nhưng không biết về đâu.
Rồi đêm thâu, dừng chân bên thinh lặng
Chợt ngã lòng theo tiếc nuối bâng quơ...
Đời là những khúc trường ca bất tận
Hát cho nhau thành vở kịch cuộc đời
Ôi vở kịch bi, hài, ai thấu được?!
Rồi khi về chợt tỉnh giấc phù vân...
Đời là những tiếng kêu của thời đại
Tiếng điện thoại hay máy móc, động cơ.
Rồi ban mai tôi nghe tiếng kêu mời
Tiếng chuông ngân, gọi hồn tôi giục giã…
Đời là những ánh đèn ne-on xa xỉ
Nay tôi tìm những sắc nến lung linh
Dâng lời kinh khi hồn đã mỏi mệt
Cho thỏa lòng, dâng về chốn cao sang...
Cát Bụi, 23/09/2014
