Cool Blue Outer Glow Pointer

Tình Cha

07/10/2014


Trong một chuyến du lịch, một con tàu bị đắm trên biển cả. Có hai cha con cùng vớ được một mảnh ván nhỏ. Vì mảnh ván nhỏ quá, hai người cùng bám vào thì chìm. Nó chỉ chở được một người. Thế nên người cha nhường mảnh ván cho con. Ông chỉ bơi theo bên cạnh con mình, thỉnh thoảng bám nhẹ vào mảnh ván cho đỡ mệt.

Sóng to, gió lớn, dần dần người cha đuối sức. Người cha nâng đứa con mình lên mảnh ván, và nói: “Con bám chặt vào mảnh ván nhé!” Dù sóng to thế nào con cũng phải cố gắng hết sức đừng buông ra! Sóng sẽ đưa con vào bờ, chắn chắn là như vậy đấy !Đừng sợ! Con đừng quên lời dặn của cha nhé! Con đừng quên nhé! – Đứa bé trợn tròn mắt nhìn cha nó và gào lên: “Cha ơi! Còn cha thì sao?”. Người cha bình thản đáp: “Cha sẽ bơi vào bờ sau! Con đừng lo! Thôi con vào bờ trước nhé! Hẹn gặp lại con ở trong bờ nhé! Con nhớ phải bám chặt đấy!”.

Một đợt sóng ập tới đưa đứa bé lên cao rồi cuốn đứa bé đi xa khỏi cha nó.

Sau đó ít lâu, sóng đưa đứa bé vào bờ khi trời đã tối. Đứa bé lạnh run lên và ngồi co ro trên bãi biển vắng lặng, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài xa khơi. Chợt có vài ngư phủ đi ngang qua gặp đứa bé. Họ hỏi đứa bé tại sao ở đây, nó kể lại đầu đuôi câu chuyện. Mấy ngư phủ đã hiểu điều gì xẩy ra với cha nó . Một trong mấy ngư phủ nói với đứa bé: “Đi với mấy chú về nhà thôi, cháu ạ ! Ở đây cháu sẽ chết cóng đấy !”. Đứa bé trả lời: “Không! Cháu chờ cha cháu! Cha cháu hẹn gặp lại cháu trong bờ!”.

Một ngư phủ đã ôm đứa bé vào lòng. Mọi người cố giấu những giọt nước mắt, vì ai cũng hiểu rằng: đứa bé đó sẽ không bao giờ gặp lại cha nó. Và không ai dám cắt nghĩa cho nó thêm một điều gì nữa !

P/s: Khi còn nhỏ, chúng ta có thể yêu Mẹ hơn là yêu Cha. Thế nhưng, khi lớn lên, ta sẽ dần cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của Cha. "Ba sẽ là cánh chim đưa con đi thật xa...". Chúng ta cùng bày tỏ suy nghĩ của mình về sự hy sinh thầm lặng của người Cha thông qua câu chuyện này nhé..
 
Copyright © 2015 CỎ VEN BỜ - Blogspot of Xiaobao