Đêm một mình ngẫm một chút thơ
Thơ vụng trao một nỗi ngỡ ngàng
Trăng sáng tỏ cho lòng thêm rõ
Thơ thẩn lòng, dạo khúc ưu tư...
Có...
Có buổi sáng đắng vị cà phê
Rồi đêm về yêu thương tỉnh giấc
Có buổi sáng nhìn quanh góc phố
Rồi đêm về ôm gối tương tư...
Sao....
Người ta nói một mình sống khó
Nỗi cô đơn chia sớt ai cùng?
Rồi năm canh lấy ai săn sóc
Khi trở trời giá rét đêm thâu...
Nhưng...
Trăng một mình, bao giờ đơn độc?
Chợt thấy mình chỉ phận hư không
Canh u buồn nếm vị cô đơn
Sẽ thấy đặng đâu là hạnh phúc!
Kìa....
Sống hai mình... la lối ầm ì
Tôi một mình... diệu kỳ, thanh thản
Sống hai mình... xoong nồi lẻng kẻng
Tôi một mình... bẽn lẽn đàn ca.
Cứ...
Một mình ăn và một mình uống
Mình một chăn một gối một giường
Cứ vui chơi đong đếm giọt sầu
Rồi u sầu cạn chén nâng ly!
Cứ tương tư khi đời hiu quạnh
Vì một đời ai chẳng yêu thương
Nếu giật mình tỉnh giấc phòng không
Xin hãy nhớ còn chút tình thơ.
Và...
Đời một mình là đời dâng hiến
Chẳng ô nhơ lễ vật hẹn mòn
Cứ vò võ đêm ngày thao thức
Chẳng u phiền cùng nguyện kinh dâng.
Cát Bụi, 14/3/2015
