Thuyết Tiến Hóa của Darwin
Thuyết tiến hóa của Darwin chưa bao giờ đi ngược với Đức Tin Công Giáo. Bởi học thuyết tiến hóa nguyên thủy của Darwin vẫn công nhận Thiên Chúa là nguyên nhân tác thành vũ trụ, và Ngài đã để cho vũ trụ tiếp tục tiến hóa. Darwin đã trình bày: “Đầu tiên được Đấng Tạo Hoá truyền hơi thở vào để thành một hay vài thể sống đơn giản nhất. Từ một sự bắt đầu đơn giản đó đã và đang tiến hoá ra vô số những sinh thể đẹp và kỳ diệu nhất trong khi hành tinh này vẫn xoay vần theo định luật hấp dẫn cố định.” (x. Charles Darwin, The Origin of Species, Random House, 1993, p. 649. Bản dịch Việt ngữ của Lê Anh Huy, Quan điểm siêu hình của Darwin). Sau này, thuyết tiến hóa của Darwin bị một số nhà nghiên cứu đã cố ý giải thích sai lạc theo quan điểm của mình , cụ thể là Oparin, khoa học gia người Nga, đã trình bày thuyết tạo sinh vô cơ (abiogenesis) để bổ sung vào thuyết tiến hoá của Darwin. Thuyết này cho rằng sự sống bắt đầu bằng sự kết hợp ngẫu nhiên của các chất vô cơ như oxigen, hydrogen, nitrogen và carbon. Từ đó hình thành học thuyết tiến hóa vô thần, mà người khởi xướng là Oparin. Thuyết duy vật biện chứng lịch sử của chủ nghĩa cộng sản dựa trên học thuyết tiến hóa vô thần này.
Thuyết BigBang (Vụ Nổ Lớn)
Thuyết Vụ Nổ Lớn (Big Bang) là mô hình vũ trụ học nổi bật miêu tả giai đoạn sơ khai của sự hình thành Vũ trụ. Big bang là do linh mục Georges Lemaître dòng Tên người Bỉ đưa ra vào năm 1927, tuy nhiên lại bị giới khoa học thời đó mỉa mai. Trước khi Lý thuyết Big Bang được thế giới công nhận thì Đức Giáo Hoàng Pio XI đã đi trước thế giới, đi trước khoa học mà thừa nhận nó, thừa nhận Big Bang chính là 1 phần của công cuộc Sáng thế trong Kinh Thánh.
Năm 1933, Cha Georges Lemaître - người đưa ra thuyết này đã tuyên bố "“Không có gì xung đột giữa khoa học và thần học cả".
Đức tin Kitô giáo không bao giờ có chủ đích trình bày về những chân lý thuộc khoa học, và cũng không chối bỏ công việc nghiên cứu của các nhà khoa học chân chính trong việc tìm hiểu về việc tiến hóa của con người và vũ trụ. Tuy nhiên, đức tin Kitô giáo vẫn luôn khẳng định cho dù con người và vũ trụ có tiến hóa như thế nào đi nữa thì nguyên nhân và cùng đích của việc tiến hóa vẫn là bắt nguồn từ Thiên Chúa. Nói nhứ Đức Thánh Cha Benedictô XVI: “Chúng ta không phải là sản phẩm của một cuộc tiến hóa tình cờ, vô nghĩa. Mỗi người chúng ta là một kết quả của một ý tưởng của Thiên Chúa. Mỗi người chúng được Thiên Chúa muốn, mỗi người chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, và mỗi người chúng ta là cần thiết.”
Thuyết Nhật Tâm (heliocentrism) và Galileo
Trong thiên văn học, mô hình nhật tâm là lý thuyết cho rằng Mặt Trời nằm ở trung tâm của vũ trụ và/hay của Hệ Mặt Trời. Tuy nhiên, thuyết này đã bị Giáo hội lúc bấy giờ bác bỏ vì nó đi ngược lại với Kinh Thánh. Galileo đã bảo vệ thuyết nhật tâm, và tuyên bố rằng nó không trái ngược với các đoạn Kinh Thánh đó. Ông lấy quan điểm của Augustine về Kinh Thánh: không hiểu mọi đoạn theo nghĩa đen, đặc biệt khi Kinh Thánh bị nghi ngờ là cuốn sách về thơ và các bài hát, chứ không phải là một cuốn sách chỉ dẫn hay lịch sử. Những người viết Kinh Thánh đã viết từ quan điểm của thế giới Trái Đất, và từ quan điểm đó mặt trời mọc và lặn. Tuy nhiên Galileo đã công khai đặt nghi vấn sự đáng tin cậy trong đoạn Sách Giôsua 10:13 nói: "Mặt Trời liền dừng lại, Mặt Trăng lập tức đứng lại, cho đến khi dân đã trị tội các địch thù", có nghĩa là Mặt Trời và Mặt Trăng đã bị ra lệnh ngừng chuyển động để cho phép người Israel giành chiến thắng. Tuy nhiên sau đó, ông bị kết án bởi Tòa án dị giáo và Giáo hoàng.
Ngày 31 tháng 11 năm 1992, Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã thể hiện sự hối tiếc về cách vụ Galileo được phán xét, và chính thức công nhận rằng Trái Đất không đứng yên, như kết quả của một cuộc nghiên cứu do Viện Văn hoá Giáo hoàng tiến hành.
Galileo cũng tuyên bố rằng :
"Toán học chính là ngôn ngữ Thiên Chúa viết về vũ trụ"
"Mathematics is the language with which God has written the universe."
